Thứ Năm, 28 tháng 1, 2016

Kẻ thắng lấy đi tất cả, vậy còn người thua?


Ông Tập Cận Bình là người đầu tiên chúc mừng Ông Nguyễn Phú Trọng tái cử

Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 12 của Đảng Cộng Sản Việt Nam đã thành công tốt đẹp, như lời tuyên bố của tân Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng một lần nữa đã phân định rõ kẻ thắng người thua trong cuộc sắp xếp quyền lực lần thứ 12 trong lịch sử ĐCS, và cũng đánh dấu 71 năm kể từ khi ĐCS bắt đầu chấp chính quyền lực trong lịch sử Việt Nam. Nếu 71 năm qua là 71 năm ngự trị của ĐCS, nó cũng là 71 năm Việt Nam chìm ngập trong chiến tranh và đói nghèo. Năm 1975 chiến tranh Nam Bắc kết thúc và quyền thống trị của ĐCS được thiết lập trên toàn bộ lãnh thổ Việt Nam, tính đến nay đã 41 năm. Nếu tính từ vụ chạm súng cuối cùng về chủ quyền năm 1988 (Khi Trung Quốc nổ súng bắn đắm 3 tàu Hải Quân, giết hại 64 thủy binh và chiếm 6 đảo đá của Việt Nam ở Trường Sa), thì đến nay Việt Nam đã sống trong hòa bình được ngót 30 năm. Trong toàn bộ quãng thời gian ấy, kẻ thắng duy nhất ở Việt Nam là Đảng Cộng Sản, với quyền cai trị được họ ghi vào điều 4 hiến pháp như một quyền thiên nhiên, còn người thua là Việt Nam khi đất nước chìm sâu vào vòng xoáy tụt hậu, tham nhũng và nghèo nàn, chủ quyền bị đe dọa nặng trong bối cảnh các nước xung quanh bứt phá mạnh mẽ và kẻ xâm lược là Trung Quốc thì ngày một hùng mạnh. (Tham khảo https://www.facebook.com/Langlanhtu...)
Về phương diện cá nhân, ông Nguyễn Phú Trọng đã giành chiến thắng khi được bầu làm Tổng Bí Thư cho nhiệm kỳ liên tiếp thứ hai của ông. Vì là kẻ chiến thắng, nên những làn gió xung quanh ông nhanh chóng đổi chiều. Hệ thống tuyên huấn, báo chí và dư luận viên nằm dưới quyền kiểm soát và trả lương của ĐCS nhanh chóng phủ kín ông trong một lớp hào quang. Về mặt lý thuyết, với 4,5 tr đảng viên, đội ngũ tuyên huấn có không dưới vài triệu người. Họ rất đông, nhưng họ đã ca ngợi ông Trọng như thế nào, và người Việt Nam có thể trông chờ gì thêm nữa vào Đảng Cộng Sản?
“The winner take it all” - Kẻ thắng lấy đi tất cả, bao gồm cả sự thật và lịch sử. Điều trớ trêu đó khiến người Việt Nam hiện nay, dù có tỷ lệ biết đọc biết viết khá cao nhưng lại chẳng mấy am hiểu về sự thật lịch sử cận - hiện đại về chính đất nước mình trong suốt 70 năm qua. Nó bị bóp méo đáng kinh ngạc bởi một đội ngũ tuyên huấn và tuyên truyền viên đông đảo. Chỉ khoảng 10 năm gần đây, khi mạng Internet ngày một phát triển, cung cấp cho người dân một kênh thông tin nằm ngoài sự kiểm soát của Đảng Cộng Sản, các sự thật mới dần được phơi bày, hé lộ và chia sẻ rộng rãi. Người ta biết được rằng, không giống như sách giáo khoa sỉ vả triều Nguyễn là triều đại phong kiến cõng rắn cắn gà nhà, năm 1820 thời vua Minh Mạng Việt Nam từng là cường quốc dẫn đầu khu vực, sức mạnh kinh tế bằng cả Myanmar và Phillipin cộng lại và gấp rưỡi Thái Lan. Thu nhập bình quân đầu người ngang mức bình quân thế giới. (http://www.ggdc.net/maddison/maddison-project/abstract.htm… ) Người ta biết rõ hơn là ngày nay, sau 62 năm cai trị của ĐCS ở miền Bắc (từ 1954), sau 41 năm cai trị của ĐCS trên toàn quốc (từ 1975), sau 30 năm kể từ khi vụ chạm súng cuối cùng về chủ quyền kết thúc trong thất bại (Trường Sa 1988), Việt Nam đang xếp hạng rất xa sau Philipin, Thái Lan, thu nhập chỉ còn 1/5 mức trung bình thế giới và chủ quyền thì đang bị uy hiếp nặng nề. Đảng Cộng Sản chẳng đem lại gì cho Việt Nam ngoài một nền kinh tế lún sâu trong gánh nặng nợ nần, mức độ tham nhũng thuộc hàng sừng sỏ trên thế giới (hạng 114 về chỉ số minh bạch) và một nền chính trị mà người dân không có cơ may nào được chọn ra người lãnh đạo cho mình. (https://www.facebook.com/notes/lang-anh/t%C6%B0%C6%A1ng-lai-n%C3%A0o-cho-vi%E1%BB%87t-nam-v%E1%BB%9Bi-ch%C3%ADnh-th%E1%BB%83-hi%E1%BB%87n-nay/10203873974289815 ) Thế nhưng, kẻ thắng lại đang nói rất nhiều về nền dân chủ.
Trong hào quang chiến thắng, ông Trọng tổ chức họp báo và phát ngôn hỷ hả về khái niệm dân chủ theo kiến giải của ông ta (và cũng là của Đảng Cộng Sản):
“Phóng viên AFP: Xin hỏi, dưới sự tiếp tục lãnh đạo của Tổng Bí thư và Bộ Chính trị, ông có nghĩ rằng Việt Nam sẽ trở thành một nước giàu mạnh hơn, dân chủ hơn không? Câu hỏi này mang tầm chiến lược xa quá. Bạn có hỏi dưới sự lãnh đạo của tôi, nhưng cá nhân tôi là một bộ phận của tập thể. Nguyên tắc của Đảng Cộng sản Việt Nam là tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách, chứ không thể là cá nhân độc đoán chuyên quyền. Nhưng đồng thời đề cao trách nhiệm cá nhân, chứ nếu không làm hay, làm tốt có kết quả thì vơ vào thành công lao của cá nhân mình, làm không tốt thì đổ tại tập thể và không quy được trách nhiệm cho ai. Như thế cũng là dở. Cái hay của chúng ta là tập thể lãnh đạo nhưng cá nhân phụ trách, phát huy vai trò của người đứng đầu, nhưng phát huy dân chủ. Một số nước cứ nhân danh là dân chủ, nhưng cá nhân quyết định, thế thì ai dân chủ hơn ai?”
Và khái niệm của ông về ứng dụng bình đẳng giới kết hợp dận chủ:
“Chưa bao giờ trong Bộ Chính trị có tới 3 nữ ủy viên. Khóa trước có một, sau giữa kỳ bổ sung một. Lần này có thêm đồng chí Trương Thị Mai, danh sách công khai rồi. Có đồng chí cán bộ dân tộc trong BCH Trung ương cũng có. Tôi đi nước ngoài người ta cứ hỏi tôi về dân chủ, nhân quyền, bình đẳng giới. Hôm trước đi Mỹ tôi đề nghị đồng chí Tòng Thị Phóng đi, và tiếp xúc với bà con Việt kiều. Tôi bảo đấy bà con xem có oai vệ không? Đàng hoàng ngang ngửa ra quốc tế đấy chứ. Vừa nữ, vừa dân tộc.”
Ông Trọng, người có chuyên môn chuyên ngành là tiến sỹ Xây Dựng Đảng, có lẽ đã có phát kiến của riêng ông ta về định nghĩa dân chủ. Nếu thế giới hiểu đơn giản “Dân chủ là quyền lực thuộc về nhân dân, thể chế dân chủ là thể chế cho phép người dân tham gia vào chính trị và chọn lựa lên người đại diện cho mình để thực hiện ý chí của mình”. Quan niệm của ông Trọng thì dân chủ chỉ là dân chủ giữa các đồng chí của ông ta trong đảng, và nó chẳng dính dáng gì đến ý chí của người dân. Có thể hiểu tại sao Việt Nam lại tụt hậu và chìm sâu trong đói nghèo. Làm sao có thể hy vọng vào một thể chế cai trị sẽ hành động ưu tiên vì quyền lợi quốc gia khi người dân không có cơ hội nào để lựa chọn những người sẽ đại diện mình? Đảng cho ông Trọng và các đồng chí của ông ta quyền cai trị, và do đó, tất nhiên ưu tiên cao nhất của ông ta sẽ là bảo vệ thứ đã cho ông ta điều đó, lợi ích đất nước nào có chỗ lên tiếng ở đây??? Năng lực lý luận của ông Trọng khiến người ta buộc phải luôn nghĩ đến biệt danh người dân đã gán cho ông ta, và không khỏi ngậm ngùi khi nghĩ đến bài tranh luận nổi tiếng của một nhà báo với ông Trọng ba năm về trước: https://www.facebook.com/Langlanhtu...
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, một ông cụ lụ khụ 72 tuổi, sẽ tiếp tục nắm quyền đến năm 77 tuổi ở vị trí đứng đầu hệ thống chính trị Việt Nam. Ông ta đã tham gia Bộ Chính Trị, cơ quan quyền lực tối cao tính đến nay là khóa thứ 5 liên tiếp. Ông ấy đã chứng minh bằng thực tế năng lực nối trội duy nhất của mình là giáo điều và bảo thủ. Liệu có gì hy vọng ông ta sẽ là người đem lại đổi mới trong bối cảnh Việt Nam đang đứng bên bờ vực?
Ông Trọng dựng lên bộ khung quyền lực mới với một Bộ Chính Trị gồm 19 người, tăng thêm 3 so với khóa trước. Đội tuyên huấn ca ngợi rằng ông ta đang làm mới bộ máy lãnh đạo, bổ sung nhân sự mới đông hơn khóa trước. Nhưng quan sát kỹ hơn thì thấy trong số đó ông ta bổ sung thêm 4 tướng công an, nghĩa là tăng thêm số lượng an ninh và giảm bớt số người kỹ trị dân sự. Đất nước cần người quản lý về kinh tế còn ông ta thì tăng thêm công an. Về kinh tế, ông Trọng chọn ông Nguyễn Xuân Phúc, một gương mặt tối như hũ nút vào vai trò thủ tướng với ẩn ý sâu xa. Chẳng khó để hình dung ông Trọng sẽ ưu tiên điều gì. Đổi mới hay là ổn định (kìm kẹp) chính trị?
Tân thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Ông mang gương mặt đại diện cho những phẩm chất tốt điển hình của chính trường Việt Nam.
Thứ duy nhất mà đội ngũ tuyên huấn nói có vẻ đúng về ông Trọng là sự liêm khiết. Không ai nghe nói gì về con cái ông Trọng trong các vụ áp phe hoặc tin đồn về tài sản. Điều đó khiến nhiều người thuộc trường phái dân chủ cũng ít nhiều hy vọng về ông, cho rằng ông ta sẽ là người đi đầu dẹp loạn về tham nhũng. Nhưng vấn đề là ông Trọng sẽ chống tham nhũng bằng cách nào? Tham nhũng ở Việt Nam bắt rễ từ lỗi hệ thống về quyền lực độc tài và nạn lạm dụng quyền lực. Không kiểm soát được quyền lực độc tài thì làm sao kiểm soát được lạm dụng quyền lực. Vậy thì chống tham nhũng từ đâu khi lỗi hệ thống không được sửa? Một câu chuyện quả là khôi hài cho hy vọng về một tấm gương đấu tranh tham nhũng. Chưa nói đến việc là một tín đồ trung thành bảo vệ quyền lực độc tài của Đảng, cứ cho là ông Trọng muốn chống tham nhũng đi, nhưng cái ý muốn đó có khác gì húc đầu vào đá nếu không bắt đầu bằng chính việc xóa bỏ quyền lực độc tài của Đảng và để xã hội dân sự thực hiện sứ mệnh của mình? Niềm hy vọng khôi hài và cũng ảo tưởng giống khái niệm về chủ nghĩa xã hội vậy.
Với Đảng Cộng Sản, người Việt Nam đã trả giá nhiều thập niên trong tụt hậu và đói nghèo. Hiện trạng ngày nay là một xã hội đội sổ về tự do báo chí, tham nhũng ngập đầu, nợ công tăng khủng khiếp so với năng lực trả nợ, ngân sách thâm thủng triền miên và nền kinh tế tư nhân rất yếu ớt. Có vô số cơ hội đã trôi theo dòng nước với Đảng Cộng Sản trong những năm qua, liệu người Việt Nam có còn cơ hội để mà hy vọng nữa không, khi chỉ 9 năm nữa thôi kỷ nguyên dân số vàng chấm dứt, số người già trong xã hội sẽ tăng rất nhanh, và đất nước nặng gánh với tuổi già, trong lúc chưa giàu?
Và trên biển, bảy căn cứ nổi khổng lồ của TQ đã thành hình, công nhân TQ định cư ngày càng đông và ngày càng sâu trên khắp lãnh thổ Việt Nam. Tàu cá và chiến hạm TQ ngày một áp sát lãnh hải Việt Nam. Không khó để hình dung ra tương lai sẽ là gì khi quốc gia yếu ớt.
Ông Trọng có lẽ là người tốt, một người liêm khiết, giống như rất nhiều Đảng viên cộng sản thập niên 1960. Và lịch sử thì đã chứng minh họ dẫn đất nước tới đâu, thịnh vượng hay đói nghèo, văn minh hay lạc hậu.
P/S:  Năm 2016, một ông cụ 71 tuổi khác ở Đông Nam Á là Tổng Thống Theinsein của Myanmar, vui mừng loan báo về việc đất nước ông đã kết thúc kỷ nguyên độc tài sau 5 thập kỷ đứng bên lề nền dân chủ. Ông ta vui mừng rằng đó là thành tựu chung của toàn bộ đất nước và người dân Myanmar, và quá trình chuyển giao quyền lực đang vô cùng thuận lợi. Chắc hẳn rằng nếu quyền lực là thứ mà ông Theinsein muốn có thêm, ông ta dư sức nhốt bà Aun Sang Suu Kye thêm một hai thập niên và ngồi thêm ít nhất một nhiệm kỳ tổng thống. Giống như tiền bạc, quyền lực là một thứ gây nghiện, và nó có sức mê hoặc còn lớn hơn tiền bạc nhiều lần. Myanmar đang chào đón vầng hừng đông mới của mình năm 2016, còn người Việt Nam?

Và một lần nữa, như một phép thử cho khát vọng vươn tới quyền làm chủ. Đề nghị những ai quan tâm hãy đọc và chia sẻ điều này:

Nhà triết học vĩ đại Plato từng nói điều này: "Một trong những sự trừng phạt cho việc từ chối tham gia vào các vấn đề chính trị là quý vị sẽ đi tới một kết cục bị cai trị bởi những kẻ hạ đẳng hơn mình". Điều đó thì người Việt Nam đang thấm thía hơn ai hết, do đó anh đề nghị tất cả những ai đọc và đồng ý với điều này, hãy ký và share đường link này đến những người khác: https://www.change.org/p/petitioning-for-international-supp…
Một lần nữa, nếu các bạn đồng ý thì hãy ký và hãy share, chẳng có gì tội lỗi hay vi phạm luật pháp gì ở đây. Nếu bạn chưa đồng ý và thấy quan tâm, cũng hãy share, để người khác có thể cùng thấy và góp ý cho bài viết hoặc cho bạn. Đạt đến 100 nghìn chữ ký hay không không phải là mục tiêu. Chúng ta chẳng cần quan tâm lắm đến ý kiến mang tính ngoại giao dù có hay không từ một nước khác. Nhưng vấn đề là hãy quan tâm đến chuyện này, hãy chia sẻ và nói về câu chuyện này. Nhiều người trong các bạn có sự tự do và có thể đi đến một miền đất khác. Nhưng gia đình, bạn bè và họ hàng các bạn thì không. Họ chỉ có duy nhất một quốc gia, một quê hương, một lựa chọn duy nhất. Họ cần có cơ hội. Họ cần có hy vọng. Hãy cho họ điều đó.

Và nếu những phân tích bên trên khiến nhiều người ngã lòng, các bạn hãy chú ý thực trạng này: Đất nước 92 triệu dân, chỉ có 4,5 tr đảng viên đảng cộng sản. Dân số dưới 35 tuổi chiếm đến 60%, số người dùng mạng internet, và các mạng xã hội lên tới 34 triệu người. Trong 20 năm qua có khoảng 500 nghìn lượt du học sinh ra nước ngoài. Số người Việt và gốc Việt ở nước ngoài lên tới 5 tr người. Anh không tin đất nước này không có tương lai, nhưng ý thức trong mỗi người cần được thức tỉnh.
Vậy Việt Nam có thể thay đổi không? Tất nhiên là có? Liệu nó có thể thay đổi trong hòa bình không? Tất nhiên là có. Vấn đề là nhận thức của người dân về quyền của mình phải đủ mạnh. Họ phải đủ hiểu chính họ đang lao động nuôi sống gia đình họ, cho con cái họ học hành và đang đóng thuế nuôi sống chế độ này và nuôi sống cả Đảng Cộng Sản. Họ có quyền đòi hỏi, gây áp lực để chế độ và Đảng phải thay đổi để đáp ứng quyền lợi người dân cũng như đất nước. Càng nhiều người ý thức được điều này, càng nhiều người sẵn sàng đấu tranh hòa bình vì lợi ích xã hội, ngày thay đổi sẽ càng gần. Ngày mà đất nước tiến tới văn minh do đó cũng càng gần.

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2016

Sign for Future!


Theo luật pháp Mỹ, nhà trắng sẽ buộc phải ra một văn bản phản hồi cho bất cứ một đề nghị nào gửi đến họ từ bất kỳ đâu, nếu đề nghị đó có đủ 100 nghìn chữ ký, bất kể người ký là công dân đất nước nào. Thỉnh nguyện thư trên do một người viết đề nghị quốc tế hỗ trợ để việc bầu cử tự do có thể diễn ra ở Việt Nam. Tất nhiên, dù chính quyền Mỹ có ra văn bản rằng họ khuyến khích điều đó thì cũng chẳng thay đổi gì được ở đất nước này. Cái duy nhất thay đổi ở đây là mỗi người đã ký vào thỉnh nguyện thư này. Nó cho thấy người đó muốn có sự thay đổi, muốn có quyền tham gia vào việc quyết định vận mệnh quốc gia.
Chúng ta muốn hoà bình, chúng ta muốn thịnh vượng, chúng ta không muốn lật đổ ai hay cái gì nhưng chúng ta muốn có quyền bầu lên những người đứng đầu quốc gia một cách trực tiếp, vì họ đang tiêu từng đồng thuế từ túi chúng ta.
Nhà triết học vĩ đại Plato từng nói điều này: "Một trong những sự trừng phạt cho việc từ chối tham gia vào các vấn đề chính trị là quý vị sẽ đi tới một kết cục bị cai trị bởi những kẻ hạ đẳng hơn mình". Điều đó thì người Việt Nam đang thấm thía hơn ai hết, do đó anh đề nghị tất cả những ai đọc và đồng ý với điều này, hãy ký và share đường link này đến những người khác: https://www.change.org/p/petitioning-for-international-supp…
We, the Vietnamese-American Citizens, as well as other Vietnamese Expatriates around the world, and all our fellow Countrymen from Vietnam, a country with more than 90 millions Citizens--whom are still being Ruled by one of the only Four Communist Regimes left on Earth--sincerely and desperately asking you to take a closer look at the current developements in Vietnam: the 12th Commucist Party Congress, the Newly Elected Politburo Central Committe, the Power Struggle, the Ideology Rift, the Disappointed Elite Members [who were prohibited from running or being nominated for Re-Election, based on recentl Rule, 244, which was created specific to do just that: preventing others from becoming candidates for the four most powerful positions of the land], and the Neglected/suppressed Population [who was neither allowed to have any input, nor be informed of what was happening, in the event that was supposed to be an Election--elected by them]. Then, like us, hopefully, you would also see that the Timing is Right, and the Situation is Ready for Vietnam to initiate and launch its first ever Democratic Election for its People. We think the "Candidates" are ready; the People are ready; and the Political Atmosphere is also ready to ignite a Change. The only pieces of the Puzzle we think that are still missing are: International Awareness, Moral Supports, and Logistic Provisions--including International Guidance & Supervision. Please listen to our plea, and help us make this Historical event come true. Thank you for your time and consideration.
P/S: Xã hội Công An Trị bắt đầu, quyền lực công an sẽ tăng rất nhanh. CSGT giờ có quyền dừng xe công dân tuỳ ý không cần lý do : http://vnexpress.net/…/quyen-cua-canh-sat-giao-thong-theo-q…

Tuyết lạnh!

Kỳ Sơn, Nghệ An,
Tuyết lần đầu rơi trong 100 năm
Ba Vì - Đất cũ của Sơn Thánh Tản Viên cũng ngập chìm trong tuyết.
Tuyết phủ kín phía bắc, lan sâu đến Thanh Hoá, Nghệ An theo đường cũ phá long mạch của Cao Biền.
Tuyết cũng lạnh như lòng người...

Kết thúc!!!



Kết thúc!
Chúc mừng anh Trọng, anh Quang, anh Phúc và chia buồn với vận mệnh Việt Nam.
Mùa đông năm nay lạnh kéo dài.
Mọi việc đành phó cho mệnh trời.........
----------------------------------------
Đây là lý do thực sự anh muốn Dũng cầm quyền. Nhưng thôi, âu cũng là ý trời:
Xã hội Việt Nam gần như không có hy vọng vào một nền độc tài minh bạch và ái quốc. Đơn giản là thể chế và chính quyền hiện nay đã bị phá nát bởi nạn tham nhũng. Bất cứ ai gia nhập guồng máy ấy cũng phải chạy theo quỹ đạo chung hoặc là bị nghiền nát. Cơ hội duy nhất để Việt Nam có một nền độc tài ngay thẳng và ái quốc là những năm 1986, khi đó bộ máy chưa băng hoại, nay thì không còn cơ hội nào hết. Phải nhìn thấu và phải hiểu thực tế.
Sở dĩ anh Lãng cho rằng ông Dũng nắm quyền tốt hơn ông Trọng, vì đơn giản thế này:
1. Mười năm cầm quyền của ông Dũng, chính phủ ngày một suy yếu. Sự kiểm soát của nó đối với xã hội, với nền kinh tế và cả văn hoá ngày một yếu. Một chính phủ yếu có lợi cho xã hội dân sự phát triển trong một nền tảng độc tài. Đó là nguyên nhân thứ nhất.
2. Mười năm ông Dũng cầm quyền, tốc độ tăng trưởng kinh tế chậm, nền kinh tế xáo trộn mạnh, nhìn từ bề ngoài thì nó yếu đi, nhưng ở một khía cạnh khác thì cũng 10 năm đó mức tích tụ tư bản xã hội nằm ngoài kiểm soát của chính quyền tăng rất mạnh. Có con số minh chứng, ít nhất 50 tỷ usd vàng được nhập ròng về Việt Nam đang nằm trong tay người dân chứ không trong két chính phủ. Cái đó sẽ là nền tảng tốt cho đầu tư tư nhân giai đoạn sau này. Đây là nguyên nhân thứ hai.
3. Mức độ giao lưu về phía phương tây trong 10 năm ông Dũng cầm quyền tăng rất mạnh. U40 ngày nay chỉ nói về Mỹ, Nhật, EU, không ai còn nhắc về TQ. Bản thân ông Dũng thông gia với Việt Kiều Mỹ cũng cho thấy sự cởi mở của ông ta. Không quan chức cộng sản nào khác đã dám làm thế, thậm chí là đến tận bây giờ.
4. Từ cách dùng người và lối giáo điều của ông Trọng, nếu nắm quyền chắc chắn ông ta sẽ siết tự do kinh tế và đẩy mạnh công an trị. Không khó hình dung ông ta sẽ cố noi gương Tập Cận Bình, thanh trừng nội bộ để thâu tóm quyền lực và được tiếng minh quân. Nhưng Tập Cận Bình sẽ đem lại gì cho dân TQ nào? Chính quyền độc tài được củng cố và sẽ kéo dài hơi tồn tại thêm 1, 2 thập niên.
5. Và đây là điều cuối cùng khiến anh Lãng sốt ruột. Việt Nam từng có vô số cơ hội bị chế độ cộng sản phung phí, nhưng cơ hội không phải là vô biên. Kỷ nguyên dân số vàng co kéo lắm cũng chỉ đến 2025 là hết. Còn có 9 năm để thoát bẫy thu nhập TB thấp, để hoặc phát triển hoặc là tụt hậu mãi mãi khi xã hội nặng gánh dần với số người già, mà chưa giàu. Thêm nữa, trong vòng 5 năm, phân chia thế lực Mỹ Trung trong khu vực sẽ an bài, dù bên nào chiếm lợi cũng không còn cơ hội thuận lợi quốc tế để tranh thủ như hiện nay cho Việt Nam.
Ông Dũng cầm quyền, Việt Nam có nhiều cơ hội chuyển biến hoà bình, dù ông ta không muốn vậy.
Lịch sử Việt Nam, vốn đã chẳng có mấy chương được hoà bình......

Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2016

Hiểm tử cầu sinh? Hay ván bài cuối của ông Nguyễn Tấn Dũng?

Hiểm tử cầu sinh? Hay ván bài cuối của ông Nguyễn Tấn Dũng?
Ông Nguyễn Xuân Phúc, một gương mặt điển hình của chính trường Việt Nam


"Hiểm tử cầu sinh" là đặt mình vào thế chết để mưu cầu đường sống!

Binh pháp cổ có một kế hiểm, khi quân ở thế yếu, tướng cầm quân dùng đến kế hãn hữu này để mưu cầu sinh tồn trong tình huống ngặt nghèo. Khi yếu thế hơn địch mà dùng mọi biện pháp vẫn không cải thiện được tương quan thế lực hai bên, người cầm quân dùng đến kế này sẽ tìm cách đặt ba quân vào tình thế gần như chết chắc, giờ khắc sinh tử, tướng xung trận quay lại nói lời khẳng khái với tướng sỹ: "Phía sau không còn đường lùi, ai muốn sống thì theo ta". Đội quân ôm lòng chết mà cầu thắng ấy có thể đảo ngược thế cờ, cầu sinh tồn trong hiểm tử.

Cho đến giờ chỉ những bậc dụng binh đại tài mới có thể áp dụng kế này. Nó là một con dao hai lưỡi. Khi đặt ba quân vào chỗ chết, nó có thể kích thích ý chí sinh tồn khiến thế trận lật ngược, nhưng cũng có thể khiến quân tâm tan tác lo tháo chạy hoặc quy hàng, từ đó mà kế không còn là "hiểm tử" nữa mà biến thành "tất tử" (chắc chết). Truyện Tam Quốc có chép về kế này một lần khi Khổng Minh so tài với Tào Tháo. Thế mạnh, Tháo dẫn quân đánh ồ ạt, Khổng Minh dẫn lính quay đít về bến sông mà chạy. Gần đến bến sông, Khổng Minh đã bí mật cho thân tín đốt cầu phao, lúc nguy cấp gào lớn với ba quân: "Đằng nào cũng chết, quay lại đánh thì còn cơ hội sống". Lính Thục nghiến răng quay giáo lăn xả vào đánh khiến quân Tào đang thế thắng thành thua tan tác. Và trước đó, thời Hán Sở tranh hùng cũng chỉ còn có "quân thần" Hàn Tín là dùng được  kế này trong trận "Bối Thuỷ" nức tiếng một đời.

Ông Nguyễn Tấn Dũng phải chăng đang dùng đến kế này trong ván bài quyền lực với đối thủ một mất một còn Nguyễn Phú Trọng?

Từ cuối 2013, thế lực trong Bộ Chính Trị dần nghiêng về quyền kiểm soát của ông Nguyễn Phú Trọng. Thông lệ 11 lần Đại hội đảng quá khứ, "Tứ trụ" luôn là giàn xếp của riêng Bộ Chính Trị, đưa ra các phiên hội nghị trù bị chỉ là để xác nhận sự giàn xếp này, và danh sách cầm quyền khoá tới luôn đúng theo sắp xếp của Bộ Chính Trị khoá trước. Rõ ràng ông Dũng nhận thấy, theo lề lối truyền thống, ông ta chắc chắn sẽ bị loại khỏi cuộc chơi. Ông ta chủ động xin rút không tái cử tại Bộ Chính Trị, vì dù có ứng cử, BCT dưới sự kiểm soát của ông Trọng cũng sẽ loại ông ta. Để con đường của ông Dũng thêm bế tắc, ông Trọng nặn ra cái nghị quyết 244 nhằm giảm tối thiểu cửa tái cử cho đối thủ của mình. Cuộc đấu quyền lực chuyển sang các màn sắp xếp ở các hội nghị trù bị của Ban chấp hành Trung Ương đảng khoá 11, nơi người ta tin rằng ông Dũng có thế lực trội hơn, do nó đã hơn một lần cứu ông ta trong quá khứ. Các phiên họp được giữ kín như bưng, thậm chí đến hội nghị 14 chỉ 1 tuần trước khi đại hội 12 khai mạc chính thức, người Việt Nam chỉ biết đến những lời đồn đoán. Thậm chí phải sau ngày 20/01/2016, khi Đại hội đảng 12 chính thức họp mấy ngày, các thông tin được tiết lộ có chủ ý bởi các phe phái mới hé lộ rằng thậm chí ông Dũng đã xin rút nốt không ứng cử tại hội nghị trù bị 14 của Ban chấp hành TƯ đảng khoá 11. Sau nhiều lần bỏ phiếu quyết liệt, hội nghị này đã đồng ý loại ông Dũng ra khỏi danh sách giới thiệu tái cử cho Đại hội 12. Đến lúc này, ông Nguyễn Tấn Dũng và phe cánh của mình gần như đã bị đặt vào "cửa tử". Chính trị vốn là một trò quyền lực mà lòng trung thành vốn luôn là thứ hàng xa xỉ, ông Dũng cũng đối mặt nguy cơ phe ông ta trở cờ sang đối phương trước thế thua tan tác.  Khả năng thất bại của ông chắc chắn đến mức tuyệt đại đa số các nhận định cả trong và ngoài nước đều thống nhất rằng ông ta đã thua.

Trên chính trường đại hội 11, ông Dũng thua. Nhưng những diễn biến tiếp sau lại cho thấy hướng gió dần đổi khác. Lần lượt các yếu kém của ông Trọng, người đang nắm lợi thế bị đem ra mổ xẻ, khiến ông ta tổn hại nặng uy tín trước người dân. Mọi cuộc bỏ phiếu tự phát do các mạng xã hội tổ chức đều ghi nhận con số phiếu thấp kỷ lục của ông Trọng. Nếu ĐCS đang duy trì quyền lực cưỡng bách nhờ điều 4 hiến pháp, tính chính danh của nó chỉ có thể còn với khẩu hiệu mị dân: "Đảng luôn làm theo ý dân". Và rõ ràng các đồng chí của ông Trọng nhận thấy một sự thật, nếu bầu cho ông Trọng, thì áp lực xã hội đối với tính chính danh của Đảng vô cùng nặng nề. Nó ảnh hưởng đến quyền cai trị của họ, và vì lợi ích của chính mình, có lẽ họ nên nghe ngóng?

Cũng lúc này, trời giúp ông Dũng. Cụ rùa Hồ Gươm chết chỉ một ngày trước đại hội 12 khai mạc, khi phe ông Trọng đang giành mọi lợi thế. Vài ngày sau, thời tiết rét bất thường, Hà Nội xuống 6 oC lần đầu sau 39 năm, mưa tuyết ở nhiều nơi. Ở một nước Á Đông, nơi các tay cộng sản giàu tú hụ luôn ưa cúng bái và người dân tin vào quỷ thần, thì những điềm xấu nói trên không hề tốt cho phe thắng thế. Người ta tin rằng ông Trọng cầm quyền tiếp, dường như đi ngược ý trời.

Ông Dũng tự đặt mình vào thế tất bại sau hội nghị TƯ 14. Trong vòng một tuần, mọi bức xúc xã hội đều chĩa về ông Trọng và phe cánh. Người ta nhận thấy chính ông Trọng mới là một tay tham quyền số 1. Ông ta nhiều tuổi nhất, đã 72 tuổi, nhưng trong lúc toàn bộ Thủ tướng, Chủ tịch nước, Chủ tịch quốc hội đều trẻ hơn ông ta xin rút (Dũng 67, Sang 67, Hùng 70) thì ông Trọng là người duy nhất tái cử dù khẩu hiệu đề ra là tạo điều kiện cho lớp kế cận trẻ. Điều đó khiến hình ảnh ông Trọng trở lên lố bịch. Người ta cũng phát hiện ra, đã năm năm ở ghế TBT nhưng ông Trọng không làm được gì để cải cách Đảng, do đó, có vẻ chính ông ta là người có nhiệm kỳ tồi nhất chứ không phải ông Dũng, người vừa ghi điểm với tốc độ tăng GDP 6,68% năm 2015. Bên cạnh đó, dàn ứng viên mà ông Trọng sắp xếp, gồm Trần Đại Quang vào ghế chủ tịch, Nguyễn Xuân Phúc vào ghế Thủ tướng và bà Kim Ngân vào ghế chủ tịch quốc hội càng gây bất lợi cho ông Trọng. Duy nhất có bà Kim Ngân, dường như nhận được sự ủng hộ của mọi phe phái cho ghế chủ tịch quốc hội. Việc ông Trọng cài cắm để một viên tướng công an nắm quyền chủ tịch nước khiến toàn dân ghê sợ viễn cảnh "Công An Trị" sẽ đè nặng lên đất nước, nhất là khi ngành công an liên tục được trọng dụng, và một viên tướng công an khác là ông Chung mới được đưa lên ghế chủ tịch Hà Nội. Trong những năm qua, trong mắt người dân, quyền lực độc tài mà ngành công an có đang biến nó thành cái ổ tham nhũng nhức nhối, gây ra nhiều vụ án oan, nhiều vụ nhục hình và nhiều cái chết do bức cung. Không ai mong chờ một tương lai mà xã hội biến thành "Công An Trị", với súng, nhà tù và quyền lực bị lạm dụng. Chọn ông Trần Đại Quang, ông Trọng muốn dựa vào phe an ninh, nhưng cũng đồng thời tự làm hại hình ảnh của mình. Điều khó hiểu nhất là ông Trọng chọn ông Nguyễn Xuân Phúc vào ghế thủ tướng. Gương mặt của ông Phúc, bi đát thay luôn phản lại ông ta. Dù khi ông Phúc cười hay nghiêm nghị, nó cũng gợi lên nét điển hình của một tay gian tham và lừa thày phản bạn. Việc con cái ông ta bị khui ra sở hữu hàng loạt tài sản lớn, và cả việc ông ta trở cờ đá hậu thủ trưởng cũ là ông Nguyễn Tấn Dũng càng khiến hình ảnh ấy được khắc họa rõ nét. Không có ai muốn một gã gian tham lộ hết lên mặt làm thủ tướng điều hành quốc gia. Ông Phúc, có lẽ là lựa chọn tồi nhất của ông Trọng. Với những lựa chọn như vậy, gánh hát của ông Trọng ngày càng mất điểm, và dư luận ngày càng hoài niệm về ông Dũng cũng như những tay kỹ trị rất giỏi của ông ta, như ông Bùi Quang Vinh, Nguyễn Thiện Nhân, Vũ Đức Đam, Phạm Bình Minh...

Ngày 24/01/2016 trước thế thắng lộ rõ về phía ông Trọng, đại hội 12 chuyển sang bàn về nhân sự. Cuối ngày, thông tin được tiết lộ: Ông Nguyễn Tấn Dũng được 35/68 đoàn tham gia họp đại hội 12 đề cử. Một tỷ lệ đề cử rất cao trong thế "tất bại" của ông ta.

Nếu quả thật ông Nguyễn Tấn Dũng đã dùng đến kế "Hiểm tử cầu sinh" mà có vẻ tình hình cho thấy dấu hiệu đó là thật thì ông ta quả là một người đại tài và xứng đáng đi tiếp trong canh bạc quyền lực kế tiếp.

Vài ngày nữa câu chuyện sẽ ngã ngũ và việc này ít nhiều sẽ quyết định chương tới của lịch sử Việt Nam sẽ được viết bằng mực thông thường hay bằng máu.

P/S thêm cái ảnh ông Phúc cho sinh động. Thật ra anh Lãng vẫn quý ông Phúc. Cái mặt ông lộ hết phẩm chất tốt mang tính điển hình của chính trường Việt Nam 

Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2016

70 năm bất động của Đảng Cộng Sản

Đất nước thay đổi, thế giới thay đổi, 70 năm bất động của Đảng cộng sản.
Bài phát biểu của ông Bùi Quang Vinh, Bộ trưởng Bộ Kế Hoạch đầu tư tại Đại hội toàn quốc của ĐCS Việt Nam lần thứ 12, tựu trung lại ở mấy ý chính:
1. Trong quá khứ Việt Nam từng có quy mô dân số và kinh tế bằng cả Philipin và Myanmar cộng lại; Gấp 1,5 lần Thái Lan; thu nhập bình quân ngang mức trung bình của thế giới. Hiện nay, Việt Nam thua xa Thái Lan, Philipin, thu nhập bình quân đầu người năm 2014 chỉ bằng 1/5 mức bình quân thế giới. -----> đừng đổ lỗi cho dân tộc nhược tiểu, cha ông chúng ta từng dẫn đầu khu vực về mọi mặt và ngang bằng thế giới.
2. Đất nước trải qua nhiều cuộc chiến tranh, nhưng cũng đã có 40 năm hoà bình, thống nhất, trong đó có 30 năm đổi mới. Cũng chỉ trong 40 năm, Nhật, Hàn đã thành công xây dựng lại đất nước từ tro tàn chiến tranh và thành những cường quốc kinh tế thế giới --------> đừng ngụy biện về hậu quả chiến tranh, hãy nhìn thẳng sự thật về tài nang cai trị của ĐCS.
3. Đất nước và thế giới đang thay đổi, nhưng 70 năm qua, cơ cấu tổ chức và hoạt động của ĐCS không thay đổi. Nghị quyết Đại hội XI của ĐCS trang 99 ghi rõ phải đổi mới triệt để thể chế của ĐCS, lấy đó làm tiêu chí cao nhất đánh giá thành tựu đổi mới đất nước. Tuy nhiên sau 5 năm, thể chế kinh tế có nhiều cải cách còn thể chế chính trị thì vẫn hoàn toàn giữ nguyên (và vẫn như 70 năm qua) -------> Đảng cộng sản thực sự đang là tội đồ kìm hãm sự phát triển của đất nước.
4. Cơ hội của Việt Nam không phải là vô hạn. Kỷ nguyên dân số vàng chỉ đến năm 2020, tối đa là 2025 mà thôi ---------> còn có 9 năm vỏn vẹn. Liệu người Việt Nam có cơ hội thoát cái bẫy thu nhập Trung bình thấp với ĐCS??? Cá nhân anh thấy điều này khó ngang lên trời, trừ khi học theo con đường Myanmar. 
Có thể nói đây là lần đầu tiên một quan chức cao cấp phát biểu dữ dội và thẳng thắn như vậy tại đại hội Đảng. Cha ông chúng ta không tồi, Việt Nam từng là một cường quốc về mọi mặt. Việt Nam trải qua nhiều cuộc chiến tranh nhưng cũng đã có tới 40 năm hoà bình, 30 năm đổi mới. Chỉ bằng ấy thời gian, Nhật Hàn dựng lại đất nước từ đống tro tàn chiến tranh thành những cường quốc. Đất nước và thế giới đã thay đổi, nhưng 70 năm qua thể chế chính trị ĐCS hầu như không thay đổi.
Ai, cái gì đang là lực cản đất nước? Thành tích cai trị của ĐCS thế nào? Tại sao một đất nước, một dân tộc từng cường thịnh hàng đầu khu vực mà giờ hèn yếu và chật vật trước nguy cơ bị thôn tính đến thế?
Đây là tài liệu chính thức tại ĐẠI HỘI ĐẢNG XII, chẳng còn gì để tranh luận hay bàn cãi vì nó thực ra mới chỉ nêu một phần về huy hoàng quá khứ. Dù đề cập đến, nhưng bài phát biểu này chưa nói rõ một sự thật: Đảng cộng sản cực kỳ khó thay đổi, sức ì của nó thâm căn cố đế, đã chứng minh qua lịch sử tồn tại 70 năm. Người Việt Nam do đó sẽ còn trả giá tương lai đất nước thêm bao nhiêu năm nữa???
P/S Bộ trưởng Bùi Quang Vinh là một tay kỹ trị nổi bật của Nguyễn Tấn Dũng trong nhiệm kỳ 2, cùng với Vũ Đức Đam và một số gương mặt khác tạo thành nội các khá sáng giá. Tuy nhiên, họ đang về hưu và thất sủng sau đại hội XII này.
Anh tin rằng bài phát biểu của ông Vinh là chuẩn bị của cá nhân ông ta. Ông Vinh là Bộ trưởng, Uỷ viên Trung Ương Đảng, ông ta được quyền phát biểu tại Đại hội đảng mà không qua kiểm duyệt. Bài phát biểu này cũng không hề xuất hiện trên chương trình thời sự 19h của VTV. 
Ông Vinh đề cập đến năm 1820 là triều đại của Đại đế Minh Mạng. Tất nhiên thời Pháp thuộc Việt Nam hoàn toàn không tồi, ông Vinh không đề cập đến, vì nếu không thì hóa ra ĐCS xúi dân đuổi Pháp làm gì?
Và đây là bài phát biểu của Lý Quang Diệu về những người cộng sản vào năm 1963. Người ta có thể hiểu tại sao Singapore ngày nay lại thịnh vượng đến vậy: 
Trong bài phát biểu này, lý gọi cộng sản là bọn ngu dốt, lừa bịp và xấu xa, là ác quỷ đối với nhân dân và đất nước. Lý nói cộng sản chỉ đưa đất nước đến suy tàn và tụt hậu và có trời mới biết họ làm gì trong bóng đêm. Thật cay đắng, Singapore là minh chứng tốt cho con đường của Lý Quang Diệu, còn Việt Nam là minh chứng tốt cho nhận xét cua ông ta về cộng sản.
https://m.youtube.com/watch?v=xuvP9cy50ys
Và đánh giá cuối cùng về ý nghĩa bài phát biểu của cá nhân ông Vinh: Mọi ý kiến đóng góp cho sự tiến bộ xã hội đều đáng quý. Ý kiến của ông Vinh rất đáng quý, vì ông ấy là đương kim bộ trưởng, ủy viên trung ương đảng, vị trí ấy khiến lời nói của ông ta được nhiều người lắng nghe, nó còn được phổ cập rộng trên cả báo chí chinh thống. Trong bối cảnh Việt Nam còn một đội tuyên huấn và dư luận viên ngu hơn bọn lợn, 92 triệu đồng bào vẫn còn nhiều người u mê thì ý kiến của ông Vinh nên coi là một cú hích đối với xã hội. Bên cạnh đó, anh nghĩ nó cũng sẽ có tác động nhất định với 1500 thành viên họp đại hội. Trong số đó cũng phải còn người chứ? Và biết đâu, lá phiếu của họ trong phiên nhân sự tới sẽ nghiêng về những gương mặt cải cách thay vì bọn lý luận Đảng 70 năm lù lù bất động ăn tàn phá hại tương lai quốc gia và để củng cố quyền cai trị của bọn chúng, đang nhăm nhe biến Việt Nam thành xã hội công an trị.

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2016

Từng có một nước Việt Nam khác thời thuộc địa không được ghi trong sách giáo khoa

Nhân có ý kiến của một bạn về sự vĩ đại của người Nga và về sự nhược tiểu của người Việt Nam. Anh Lãng có ý kiến trả lời và thấy rằng nó cũng đáng được copy riêng ra như một quan niệm độc lập:

Về cơ bản thì anh Lãng tôn trọng quyền phát biểu của bất cứ ai. Ý kiến nào cũng đều có quyền ngang nhau khi phát ngôn, khác biệt có chăng nằm ở nội hàm giá trị. Một số người Việt vẫn còn sống lạc trong quá khứ và chịu sự chi phối cảm xúc từ những quan niệm không còn hợp thời, dù tính đúng sai của những tình cảm ấy cũng là một chuyện cần bàn. Ví dụ những người từng phải dong thuyền vượt biên, chịu sóng gió, chịu cướp bóc, chịu hãm hiếp và chết chóc trên biển thì vĩnh viễn Nga, Tàu, Cộng sản là đại diện của quỷ satan. Còn những người từng sống thời tem phiếu xếp hàng với đồ viện trợ Nga thì đây vẫn luôn là một ông anh lớn. Nói chung, anh tôn trọng mọi ý kiến, nhưng để đảm bảo giá trị đúng sai, có hai vấn đề anh sẽ làm rõ. Thứ nhất, anh đồng ý rằng dân Nga vĩ đại theo cách của họ. Sự vĩ đại của người Nga cũng giống người Đức, người Pháp, người Anh hay thậm chí cả người Việt Nam. Bât cứ dân tộc nào nay còn góp mặt được trên bản đồ thế giới sau các thăng trầm lịch sử thì đều vĩ đại cả. Tuy nhiên nếu xét về các đóng góp cho nền văn minh nhân loại, các thành tựu khoa học, văn hóa, thống kê các giải noben, thì Nga chỉ ở mức trung bình, thua xa Đức và thua Mỹ tít tắp. Nếu xét các công trình khoa học tính trên sắc tộc, thì dân Do Thái là dân tộc vĩ đại nhất. Thứ hai, là anh không đồng ý với ý nghĩ Việt Nam là dân tộc nhược tiểu. Nhược tiểu có chăng, thì nằm trong suy nghĩ của những cá nhân cấu thành cái dân tộc ấy. Bất cứ dân tộc nào cũng có những giai đoạn huy hoàng và suy thoái. Vào lúc mà người Nga bị dày xéo dưới gót sắt Mông Cổ và mất độc lập tới 200 năm, thì Việt Nam 3 lần đánh tan tác các đạo quân của đế quốc Nguyên Mông khét tiếng(*). Nga từng nhiều lần bị dày xéo bởi người Balan, thậm chí là người Thụy Điển, còn Việt Nam không phải không có những lúc huy hoàng. Năm 1900, theo nghiên cứu của Jean-Pascal Bassino, GDP bình quân đầu người của Việt Nam (An Nam thuộc Pháp) bám sát Nhật Bản. Cũng vào năm 1900, công nhân Việt Nam và các kỹ sư Pháp, đủ khả năng để xây lên một cây cầu cực khó so với trình độ kỹ thuật thời bấy giờ, trên một con sông cực kỳ hung dữ vào mùa lũ vào lúc đó - Cầu Doumer, nay là cầu Long Biên, thuộc loại lớn nhất thế giới vào lúc nó được xây dựng. Năm 1938, kinh tế xứ An Nam đứng đầu Đông Nam Á, vượt xa Singapore, Miến Điện, Malaysia, Indonesia, Thái Lan, Philipin, Đài Loan và cả Triều Tiên. Paul Doumer, người sau này thành Tổng Thống Pháp từng nhận xét người An Nam không có đối thủ trong khu vực, và gần như sánh ngang Nhật Bản. Vì vậy thưa với bạn, bạn nên rút lại lời nhận xét về sự nhược tiểu của dân tộc Việt Nam, vì đó là sự xỉ nhục cả với ông cha bạn và cả với con cháu bạn sau này.
Cùng dân tộc, cùng nguồn gen di truyền, người Nam Triều Tiên ngày nay ngẩng cao đầu trong danh sách những quốc gia dẫn đầu thế giới, còn người Bắc Triều Tiên chìm trong đói khát và ngu muội trong vầng hào quang của các lãnh tụ vĩ đại họ Kim. Nhược tiểu hay vĩ đại, nó không phải là một định đề bạn ạ.
Nước Nga ngày nay, về vai trò với Việt nam chỉ còn là một đối tác thương mại khiêm tốn. Nga bán cho Việt Nam vũ khí và sẵn sàng bán thứ tương tự cho bất cứ nước nào miễn là trả tiền tươi. Thậm chí, ngày nay Nga đang chào bán nhiều thứ hiện đại gấp bội cho Tàu, từ máy bay Su35, cho đến tàu ngầm API thế hệ mới. Vậy nên, việc yêu quý nước Nga thì không có gì sai nhưng sỉ nhục dân tộc mình là nhược tiểu, tự thân nó đã là một nỗi hổ thẹn.
P/S để tránh các tranh luận về số liệu kinh tế, do các con số phần lớn chỉ mang tính ước đoán do thời kỳ cách đây hơn 100 năm, vào lúc chưa có các chuẩn mực chung. Số liệu kinh tế và các nhận định so sánh giữa Việt Nam, Nhật, Hàn, Đài Loan giai đoạn 1900 - 1945 được lấy theo công trình nghiên cứu của Jean-Pascal Bassino, nguồn ở đây:
http://www.gio-o.com/NgoBac/NgoBacBassino4Nuoc.htm
(*) Chú thích: Anh thấy nhiều câu hỏi của nhiều bạn về 3 lần đánh quân Nguyên Mông của nhà Trần hồi thế kỷ 13. Bổ sung thông tin về câu chuyện này để chấm dứt tranh cãi về một vấn đề đã quá rõ ràng.
Cách đây 10 năm, anh từng đọc một khảo cứu lịch sử rất công phu của hai nhà nghiên cứu lịch sử người Việt Nam, Hà Văn Tấn và Phạm Thị Tâm, sách tiêu đề là "Cuộc kháng chiến chống xâm lược Nguyên Mông thế kỉ XIII". Trong tác phẩm nghiên cứu rất công phu này, hai tác giả đã bỏ công đối chiếu các bộ sử của Việt Nam, từ Đại Việt Sử Ký toàn thư và nhiều bộ sử khác do các tác giả Việt Nam viết sau này để tìm kiếm lại các dữ liệu lịch sử. Đặc biệt, các tác giả đã đối chiếu dữ liệu công phu với các bộ sử chính thức của Trung Quốc, gồm "Nguyên sử" (Bộ sử do các sử thần triều Nguyên Mông ghi lại chính thức", "Minh sử" để làm sáng tỏ các dữ kiện. Dù nhà Nguyên Mông là một triều đại xâm lược từ bên ngoài vào Trung Quốc, nhưng Nguyên Sử vẫn được coi là một bộ sử liệu chính thức cấp nhà nước được liệt kê trong "Tứ khố toàn thư" biên soạn dưới thời Càn Long nhà Thanh. Các dữ kiện lịch sử trong các bộ sử liệu của Trung Quốc do chính các sử gia thời bấy giờ đều xác nhận về các sự kiện mang quân sang đánh Việt Nam của triều Nguyên. Sự khác biệt duy nhất giữa sử Việt và sử Trung Quốc là phần ghi chép về "số lượng quân" mà nhà Nguyên mang sang đánh Việt Nam, thường sử Việt chép số lượng nhiều hơn còn sử Nguyên thì chép số lượng ít hơn. Tuy nhiên, việc các danh tướng hàng đầu của nhà Nguyên như Ô Mã Nhi, Toa Đô tham chiến và bị diệt ở Việt Nam thì đều được chép thống nhất ở cả hai phía.
Để làm sáng tỏ thêm các thông tin, anh cũng đã lét mắt đọc lại quyển "An Nam Chí Lược", một bộ sử được soạn bởi Lê Tắc, cũng được coi là một tác phẩm chính thức cấp nhà nước được liệt kê trong "Tứ Khố Toàn Thư" của Trung Quốc. Đây là một người gốc Việt Nam có tư cách nhất khi viết về các sự kiện trong thời Trần. Lê Tắc là quan Thị Lang triều Trần, được phái sang giúp việc cho Chương Hiến Hầu Trần Kiện. Năm 1285, khi quân Nguyên sang đánh Việt Nam lần thứ hai, Trần Kiện được giao trấn thủ Thanh Hóa, chống cự Toa Đô. Trần Kiện đã đem quân về hàng Thoát Hoan và được Thoát Hoan cho về ra mắt vua Nguyên. Khi đến ải Chi Lăng bị quân Trần chặn đánh. Trần Kiện bị giết, Lê Tắc ôm xác Trần Kiện bỏ chạy sang Khâu Ôn (Lạng Sơn) rồi thoát về Trung Quốc. Lê Tắc về sau được nhà Nguyên phong làm Tòng Thị Lang, giữ chức Đồng Tri châu An Tiêm vào năm 1292, làm quan bên Trung Quốc, sau dưỡng lão và soạn ra bộ An Nam Chí Lược.
Lê Tắc soạn bộ An Nam Chí Lược, liệt kê các sự kiện lịch sử cùng thời, gồm các lần đánh Việt Nam của nhà Nguyên. Loại bỏ các góc nhìn của một phản thần bỏ nước, thì giá trị của các sự kiện lịch sử Lê Tắc chép lại rất đáng ghi nhận. Do sách sử Việt Nam bị đốt phá nhiều dưới thời nhà Minh sang xâm lược cuối triều Trần, giá trị những bộ sách như An Nam Chí Lược trong việc nghiên cứu lịch sử trở thành đắt giá.
Nhân nhắc đến Lê Tắc, cũng cần bàn một chút về nhân vật lịch sử này. Mặc dù ông ta theo Trần Kiện hàng giặc, bị coi là một phản thần, nhưng nhân cách cá nhân của Lê Tắc rất đáng coi trọng. Khi Trần Kiện bị phục kích giết chết, Lê Tắc một mình ôm thây Trần Kiện đào thoát rồi lo mai táng, chứ không bỏ xác chủ chạy một mình. Đặc biệt khi bỏ chạy cùng Thoát Hoan, trong nhóm bại binh có một người tên Lê Yến hơn Tắc 7 tuổi. Lúc chạy trốn ngựa của Lê Yến bị đau, Lê Tắc đã nhường ngựa của mình cho Lê Yến cưỡi, chấp nhận rủi ro có thể bị giết. Sau này chạy thoát về Tàu, dù hơn tuổi nhưng Lê Yến đem vàng bạc, đồ lễ đến tạ và nhận Lê Tắc làm cha. Qua đó có thể thấy Lê Tắc có thừa can trường, nhưng vì trung với chủ (Trần Kiện), cuối cùng thành phản thần hàng giặc.
Tiện thể anh trích An Nam Chí Lược của Lê Tắc viết về các sự kiện quân Nguyên sang Việt Nam, thắng thua thế nào tự các bạn nghĩ. Lưu ý là lúc này Lê Tắc đang làm quan bên Tàu:
Trích An Nam Chí Lược: "Năm thứ 19 (lịch Nguyên Triều, tức năm 1282), lại khiến sứ dụ Thế Tử (Trần Thánh Tông) vào triều kiến và mượn đường tiến binh đánh Chiêm Thành, khiến An Nam phải giúp quân, cung cấp lương. Thế Tử từ chối, nói đau lâu ngày, không thể vào chầu và nước nhỏ không có quân để giúp. Mùa đông tháng 12 năm thứ 21 (1284) đại quân của Trấn Nam Vương áp đến biên cảnh. Thế Tử đem cả nước nghênh địch, đánh thua, bèn bỏ thành trốn, cận thần là bọn Trần Ích Tắc, Trần Kiện, Trần Tú Viên, Trần Văn Lộng đều đầu hàng. Tháng 4 năm sau (1285) quốc dân (quân Trần) thừa lúc viêm nhiệt, đánh thâu phục La Thành. Tháng 5, Trấn Nam Vương vì cớ nước lụt, rút quân về. Năm thứ 21 (1284) Thế Tử dâng biểu tạ tội. Triều đình (Nguyên triều) giam sứ thần lại và khiến Trấn Nam Vương đem quân qua đánh một lần nữa. Tháng 12 đại binh đến, Thế Tử đánh thua, chạy trốn ra hải đảo, sau lại thừa tiện trở về tập kích. Tháng 3 năm sau Trấn Nam Vương vì cớ trời nắng, ẩm thấp, rút quân về..."
Nói chung là sách sử Tàu khi chép về các lần mang quân sang Việt Nam, cơ bản thì không có chuyện thua, mà toàn do nước lụt hoặc do trời nắng, ẩm thấp nên phải rút quân về smile emoticon Chuyện thế nào anh để các bạn tự mình đánh giá.
Những tư liệu lịch sử trên, do các sử gia Trung Quốc và các nhân vật lịch sử sống trong thời Trần - Nguyên chép lại, được lưu trong "Tứ Khố Toàn Tư", bộ bách khoa đồ sộ chính thức của Trung Quốc, đã là đủ để trả lời về tính xác thực của các sự kiện lịch sử 3 lần đánh Nguyên Mông của triều Trần. Hy vọng anh không cần phải quay lại câu chuyện này thêm một lần nào nữa.
Tiện đây anh chép tặng lại các bạn bài Giao Châu Sứ Hoàn Cảm Sự của Trần Phu, sứ thần nhà Nguyên đi sứ An Nam dưới thời vua Trần Nhân Tôn sau 3 lần đại bại tại Việt Nam. Khi sang Việt Nam, nghe tiếng trống đồng mà sứ thần triều Nguyên sợ bạc cả tóc, về đến nước rồi mới mừng còn mạnh khỏe, khi mộng lại vẫn còn thấy sợ kinh hồn:
Giao Châu Sứ Hoàn Cảm Sự

Thiếu niên ngẫu thử thỉnh trường anh
Mệnh lạc Nam châu nhất vũ khinh
Vạn lý Thượng Lâm vô nhạn đáo
Tam canh Hàm Cốc hữu kê minh
Kim qua ảnh lý đan tâm khổ
Đồng cổ thanh trung bạch phát sinh
Dĩ hạnh qui lai thân kiện ( phúc ) tại
Mộng hồi do giác chướng hồn kinh

Trần Phu

Giải Nghĩa:
Lúc còn trai trẻ chợt xin được giải mũ dài (trường anh),tức được ra làm quan
Phải đi Sứ phuơng Nam, mệnh giống như lông chim bị đẩy trong gió
Xa Thượng Lâm vạn lý (Thượng uyển),kinh đô, mà tin nhạn bặt tăm (ko tin nhà
Canh ba Ải Hàm Cốc nghe tiếng gà gáy (nhắc tích Mạnh Thường Quân sứ sang Tần,đêm lẻn về qua Hàm Cốc (hung hiêm thoát chết)
Ngày thấy lập lòe giáo sắt, trong lòng đau khổ
Nghe tiếng trống đồng mà bạc cả tóc.
May mắn được trở về thân vẫn khỏe mạnh
Khi nằm mộng lại vẫn còn thấy sợ kinh hồn.
(Trần Phu lúc này mới chỉ 35 tuổi, đi sứ về tóc bạc quá nửa đầu)
Cha ông ngày xưa anh hùng kiệt hiệt, sứ tàu sợ mất vía. Vậy mà...
Anh edit bài viết chính, bổ sung phần dữ liệu lịch sử về 3 lần đánh quân Nguyên của nhà Trần. Không rõ các bạn tiếp cận các tài liệu lung tung trên net ra sao mà lại có nhiều ý kiến nghi ngờ về các dữ kiện lịch sử này. Gặp một ý kiến thắc mắc anh bỏ qua, thêm ý kiến nữa anh thấy buồn cười, đến lúc đếm được 6 ý kiến trong chủ đề này về cùng vấn đề thì anh thấy ngớ người. Giáo dục Việt Nam quả thật tệ hại, khi ngay chính lịch sử đất nước không dạy được cho ra hồn, toàn chép ngày tháng lịch sử đảng bắt trẻ con học, thứ mà đến anh Lãng cũng đéo thèm nhớ. Thật rất vớ vẩn. Một đất nước không có lịch sử thì dân khí hưng thịnh thế nào được?
Khi đi trên vịnh Marina, cái làng chài bé tí có lịch sử chưa đến vài trăm năm, nhưng đến góc nào anh cũng thấy bọn Sing làm một đoạn clip giới thiệu về lịch sử của góc đó, khiến người khác thấy hình như bề dày lịch sử và văn hóa của Sing cực kỳ sâu dày, và thêm ấn tượng với đất nước ấy. Sử Việt nam, chỉ tính từ thời Ngô Vương lập quốc năm 938, sau 11 thế kỷ Cự Bắc Bình Nam, thực ra vô cùng kiệt hiệt, được truyền dạy tốt sẽ tạo nền tảng tự tin dân khí ghê gớm cho giới trẻ về tiềm lực cha ông so với các quốc gia lân cận. Thế mà không hiểu dạy dỗ thế nào càng ngày càng thấy bọn nhóc con ngày nay mù về lịch sử dân tộc. Thậm chí đến người đọc Lãng luận cũng thấy mù sử. Thái Lan, Malaysia, Indonesia kém xa lắc Đại Việt mà giờ đi trước Việt Nam tới 40 - 50 năm. Lỗi ngày hôm nay không phải do dân tộc nhược tiểu, không phải do người Việt yếu hèn, mà cũng giống dân Bắc Triều Tiên, bị một thể chế sai lầm làm thui chột. Chẳng có lý do gì để không phấn đấu được khi thức tỉnh.

Một hiền nhân bước qua hai trăm năm.


Một hiền nhân bước qua hai trăm năm.


Nhiều lần anh định viết về cụ Phan Châu Trinh, nhưng thoáng gõ vài dòng rồi lại thôi. Cuộc đời cụ Phan lịch sử ghi lại khá tường minh. Nó cũng sáng rõ như tư tưởng của cụ vậy. Cụ hiển hiện trước hậu thế không bằng sự bí hiểm hay được thần thánh hoá, nhưng điều khiến anh cân nhắc rất nhiều mỗi khi định viết về cụ Phan, là làm thế nào để có thể lý giải, tại sao một trí thức nho học, một ông đồ vào đầu thế kỷ 20, lại có tầm nhìn vượt xa rất nhiều nhà tư tưởng lớn trên thế giới trong cùng thời kỳ? Một tầm nhìn vượt thời đại, thậm chí so với những cái nôi xuất phát của những nền tảng minh triết như Pháp, Đức, Anh và nước Mỹ thời đó.

Anh treo tạm dòng nhận định này ở đây, coi như một món nợ sẽ trả về một thiên Lãng luận viết về tư tưởng của cụ Phan, và ý nghĩa của tư tưởng ấy với tương lai lâu dài của người Việt Nam hiện nay:
Trong những bậc hiền nhân của Việt Nam từ thế kỷ 19 tính đến giờ, càng ngày thời gian càng cho thấy tầm nhìn của cụ Phan vượt rất xa thời đại của mình. Triết lý cốt lõi của cụ Phan, là muốn đẩy trình độ văn minh của người Việt lên mức tiệm cận người Pháp. Cụ nói khi đó nền độc lập sẽ tự đến và là nền độc lập bền vững. Một tư duy sáng suốt vượt trước cả thế kỷ. Thật đáng thất vọng là một cụ khác tầm nhìn kém hơn nhiều, đã dẫn dân tộc vào một con đường cướp bóc: "Cướp kho thóc" "Cướp chính quyền" ... Vì ngự trị với tư tưởng làm cướp ấy nên cụ này dựng ra một chế độ với nền tảng đâm chém cướp bóc, xã hội giỏi cướp phá mà không giỏi làm ra của cải. Để tương lai con cháu bi bét, xã hội nát tươm về đạo lý và nước yếu dân hèn, luôn bị ngấp nghé thôn tính. Quả là bi kịch lớn của dân tộc.
P/S Một liên tưởng nhỏ đến xã hội HongKong: Dân Hồng Kong ở mãi với người Anh đến tận khi bị ép buộc quay về đại lục vào năm 1997. Từ một đám dân thuộc địa ô hợp man rợ, từng chịu đủ coi thường, nhưng nhờ gắn chặt với một xã hội văn minh mà người Hong Kong từ chỗ đi lẽo đẽo phía sau, dần đuổi kịp và cuối cùng có thể so sánh tiệm cận được với nền văn minh từng cai trị mình. HongKong đạt đến đỉnh cao hiếm hoi trong các cộng đồng Hoa Ngữ sau khoảng 70 năm (Trước khi bị trả về TQ năm 1997, Hồng Kong phát triển hơn Singapore). Người HongKong chưa bao giờ biểu tình phản đối việc chỉ định toàn quyền Anh dưới thời nằm trong khối thịnh vượng chung, nhưng kỳ lạ thay, khi bị trả về TQ, được "độc lập" không bị cai trị bởi người Anh, nhưng dân HongKong đã nhiều lần xuống đường để biểu tình phản đối đặc khu trưởng quốc tịch thuần Tàu, và liên tục đấu tranh để bảo vệ nhân quyền và quyền tự do mà rõ ràng họ đang dần bị tước đoạt. Người HongKong chẳng thấy hạnh phúc hơn khi họ được cai trị bởi những người đồng chủng tộc, chỉ thấy mất mát và nuối tiếc nền văn minh họ từng có. Đây là bi kịch khi một cộng đồng văn minh bị ép buộc sát nhập với một xã hội dã man. Nó cũng cho thấy ý nghĩa quyết định của dân trí đối với sự tiến bộ xã hội. Cũng là một minh chứng cho tầm nhìn cụ Phan xa đến thế nào. Chỉ tiếc, tầm nhìn ấy chưa bao giờ thành hiện thực ở Việt Nam.